Vấn đề dạy thêm - học thêm
Dạy thêm, học thêm - nhìn từ hai phía
TT - Dự kiến vào tuần tới, Bộ GD-ĐT sẽ ban hành quy định mới về dạy thêm, học thêm, trong đó có nhiều quy định nhằm thắt chặt hơn hoạt động này ở cả trong và ngoài nhà trường.
Trong bối cảnh đó, cùng với ý kiến của các giáo viên, phụ huynh, các nhà nghiên cứu giáo dục..., Tuổi Trẻ mong muốn góp phần nhận diện và mổ xẻ thực trạng dạy thêm, học thêm một cách thấu đáo, từ cả hai phía người dạy và người học.
Kỳ 1: Chỉ là giải pháp “chặt ngọn”
Hầu hết giáo viên, phụ huynh đều cho rằng sẽ không giải quyết được những bất cập trong dạy thêm, học thêm khi gốc rễ vấn đề chưa được giải quyết.
| Một điểm dạy thêm ở Q.5, TP.HCM - Ảnh: Như Hùng |
Dự thảo mới của Bộ GD-ĐT được hiểu là việc dạy thêm, học thêm sẽ không cấm, nhưng những quy định tại dự thảo có nhiều nội dung xa rời thực tế và chỉ là giải pháp “chặt ngọn”.
|
Oan cho nhiều thầy cô Có một bộ phận giáo viên vì mục đích thu nhập đã dạy thêm bằng mọi cách, gây sức ép đối với học sinh, có thái độ không đúng mực với học sinh không học thêm mình, tổ chức dạy trước chương trình, cho học sinh làm trước bài kiểm tra ở lớp học thêm để thu hút học sinh đăng ký. Điều này rất đáng trách. Nhưng bên cạnh đó cũng có những giáo viên có năng lực, yêu nghề, dạy thêm để kiếm sống lương thiện nhưng cũng để thỏa mong muốn mang kiến thức đến cho học sinh, giúp các em học sinh lấp khoảng trống kiến thức. Vì vậy nói “dạy thêm, học thêm” là một tệ nạn thì oan cho nhiều thầy, cô. Ông Nguyễn Thành Kỳ (nguyên trưởng phòng giáo dục trung học Sở GD-ĐT Hà Nội) |
Ông Nguyễn Thành Kỳ, nguyên trưởng phòng giáo dục trung học Sở GD-ĐT Hà Nội, cũng chung ý kiến này khi cho rằng “vô hình trung bộ bật đèn xanh cho người không phải là giáo viên đứng ra tổ chức lớp học, giáo viên dạy thêm phải lệ thuộc vào một trung gian và không ràng buộc được trách nhiệm của giáo viên về điều kiện dạy học, chất lượng, mức học phí”.
Tương tự, ở bậc tiểu học, dự thảo của Bộ GD-ĐT quy định “không dạy thêm đối với học sinh tiểu học, trừ việc tổ chức chăm sóc, trông giữ học sinh theo nhu cầu của phụ huynh”. Cô Phạm Hồng Anh, cán bộ quản lý một trường tiểu học tại Hà Nội, nói: “Làm thế nào để phân định được lớp trông giữ học sinh và lớp học thêm? Nhiều trường tiểu học không có điều kiện tổ chức học sinh học hai buổi/ngày tại trường, phụ huynh đều kiến nghị cho phép cô giáo tổ chức lớp học ngoài nhà trường, với lý do chủ yếu là trông giữ trẻ. Nhưng trên thực tế, thời gian ở lớp này học sinh vẫn học thêm và giáo viên vẫn dạy thêm. Vậy họ vi phạm hay không vi phạm, xử lý thế nào?”.
Chị Hồng Hoa, có con học tại Trường tiểu học Bành Văn Trân (Q.Tân Bình, TP.HCM), cho biết: “Con tôi không yếu kém nhưng cả bố lẫn mẹ đều đi làm về muộn, không đón con ở trường được. Nhà cô giáo gần trường, gửi cô chở con về nhà, cô dạy kèm đến 19g. Tối về nhà trẻ nghỉ ngơi, bố mẹ khỏi kèm. Tiện cả đôi bên. Cô giáo có điều kiện cải thiện thu nhập và kèm thêm cho học sinh yếu, bồi dưỡng thêm cho học sinh khá giỏi. Nếu quy định buộc cô giáo phải làm đủ thứ thủ tục mới được kèm học sinh kiểu này thì quá nhiêu khê cho cô và gây khó khăn cho cả phụ huynh”.
Trong khi đó, PGS Văn Như Cương - hiệu trưởng Trường THPT dân lập Lương Thế Vinh (Hà Nội) - cho rằng quy định về “thời lượng dạy thêm, học thêm cho một học sinh” của bản dự thảo rối rắm, khó hiểu, không rõ đối tượng vận dụng là ai. “Khi đã học thêm, các em có nhu cầu học nhiều môn, nhiều nơi thì giới hạn này có ý nghĩa gì?” - PGS Cương đặt vấn đề.
Theo PGS Cương, việc quy định chi tiết cả thời lượng bồi dưỡng các môn năng khiếu, rèn nhạc, học võ cho thấy quy định này không sát với thực tế khi đây là nhu cầu của phụ huynh và gia đình, không thể “giới hạn” dễ dàng bằng một thông tư hướng dẫn.
Ông Nguyễn Thành Kỳ cho rằng mỗi địa phương nên có một quy định riêng dựa trên quy định khung của Bộ GD-ĐT, phù hợp tình hình, đồng thời có những điều chỉnh linh hoạt tùy theo thực tế để tránh tình trạng quy định rồi để đó.
Không khả thi
Theo cô Nguyễn Hằng - giáo viên THCS tại quận Đống Đa (Hà Nội), hiện nay hầu hết giáo viên có thể dạy thêm được đều dạy thêm. Mô hình lớp dạy thêm ngoài nhà trường rất đa dạng, tùy nhu cầu người học và biến động hằng ngày. “Việc yêu cầu người tổ chức lớp học phải làm quá nhiều thủ tục sẽ bất hợp lý và không khả thi. Nếu người tổ chức không thực hiện thì cũng khó có thể kiểm soát được” - cô Hằng nhấn mạnh.
Dự thảo quy định: “Tổ chức, cá nhân được cấp giấy phép tổ chức hoạt động dạy thêm, học thêm phải thông báo công khai trên các phương tiện thông tin công cộng của địa phương (xã, phường, thị trấn) và tại địa điểm tổ chức dạy thêm trước khi thực hiện dạy thêm: giấy phép tổ chức hoạt động dạy thêm học thêm, danh sách người dạy thêm, nội dung, chương trình dạy thêm học thêm của các lớp học, môn học, thời khóa biểu và đặc biệt phải công bố danh sách người học theo các lớp học, môn học”.
Nhiều giáo viên ở Hà Nội và TP.HCM băn khoăn: “Làm sao công bố trước danh sách người học và công bố để làm gì? Phương tiện thông tin công cộng địa phương phải hiểu là phương tiện gì (phát loa hay dán thông báo, ai phụ trách phần việc này...). Cô Nguyễn Kim Anh, giáo viên Trường THPT Phan Huy Chú (Hà Nội), nói: “Hôm nay lớp có 10 em học, ngày mai vài em nghỉ, giáo viên lại phải thông báo sao? Chưa kể giáo viên có uy tín ngày nào cũng có thêm học sinh đăng ký thì cũng phải thông báo liên tục lên đài phường chăng?”. Bộ không nên quy định chi tiết tới mức này, chi tiết mà không khả thi và không kiểm soát được thì việc thực hiện chỉ mang tính đối phó.
Ông Nguyễn Thành Kỳ cho rằng: “Có quá nhiều áp lực đối với nhà trường, giáo viên, học sinh dẫn đến việc thầy cô phải đi dạy, học trò phải đi học. Thay vào việc tìm cách hạn chế bằng giải pháp hành chính thì cần điều tra nguyên nhân và từng bước giải quyết. Nếu chỉ “chặt ngọn” thì chuyện dạy thêm sẽ giống như “bắt cóc bỏ đĩa”, dẹp chỗ này học sinh lại tìm đến chỗ khác. Còn giáo viên nếu làm thêm bằng việc dạy học, xét cho cùng vẫn trong sạch, không nhếch nhác như khi phải bon chen kiếm sống bằng những việc khác”.
|
Không giải quyết được gì Hiệu trưởng một trường THPT tại TP.HCM cho rằng: “Nếu quy định dạy thêm, học thêm được ban hành với tinh thần giống như dự thảo sẽ không có tác dụng gì. Xã hội đang phải sống chung với dạy thêm, học thêm, nhưng không ai có thể tham mưu cho Bộ GD-ĐT cách làm nào tốt nhất để giải quyết tình trạng này. Bộ ban hành thì cứ ban hành, còn khi thực hiện có tiêu cực hay không tùy thuộc vào từng hiệu trưởng, từng giáo viên. Quy định này nếu ban hành có lẽ sẽ trấn an được dư luận nhưng không giải quyết được gì. Những điểm mới trong dự thảo quy định quản lý dạy thêm, học thêm 1. Không cắt giảm nội dung chương trình giáo dục phổ thông chính khóa để đưa vào giờ dạy thêm hoặc dạy thêm trước nội dung mà giờ chính khóa sẽ dạy. 2. Quy định thời lượng dạy thêm cho một học sinh/tuần, số tiết/buổi học. 3. Với các lớp dạy thêm trong nhà trường, phải phân loại học sinh theo học lực, tổ chức dạy thêm theo nhóm trình độ. 4. Giáo viên dạy thêm (trong nhà trường) phải có đơn đăng ký dạy thêm và được nhà trường phân công dạy thêm. Giáo viên dạy thêm (ngoài nhà trường) phải cam kết với UBND cấp xã nơi tổ chức dạy thêm thực hiện đúng quy định, thông báo công khai trên phương tiện thông tin đại chúng, có giấy phép dạy thêm, công bố công khai danh sách học sinh, nội dung học, mức phí sẽ thu... 5. Quy định thống nhất trên toàn quốc về việc thu và quản lý tiền học thêm, thẩm quyền và thủ tục cấp phép, gia hạn, thu hồi giấy phép dạy thêm. 6. Quy định về trách nhiệm quản lý dạy thêm, học thêm của chính quyền, các cấp quản lý giáo dục. |
VĨNH HÀ - NGỌC HÀ - PHÚC ĐIỀN
http://tuoitre.vn/Giao-duc/485887/Day-them-hoc-them---nhin-tu-hai-phia.html
08/04/2012 01:23:18
Đức
07/04/2012 21:18:11
Là một giáo viên, tôi hiểu vai trò của dạy thêm trong bối cảnh điều kiện học tập của các thế hệ học sinh ở nước ta còn có khoảng cách, có sự chênh lệch nhất định như hiện nay. Và với tư cách là một giáo viên, tôi cũng thấu hiểu sự bất công của xã hội khi chi trả cho giáo viên đồng lương quá thấp so với công sức chúng tôi đầu tư cho sự nghiệp trồng người, đội ngũ giáo viên đang “kêu gào” một cách bất lực rằng với mức lương ấy chúng tôi sẽ tồn tại như thế nào, ổn định cuộc sống ra sao, lấy cái gì để tiếp tục học tập, phát triển phục vụ cho sự nghiệp mà chúng tôi đã lựa chọn. Tuy nhiên, tôi cực lực phản đối “dạy thêm - học thêm” như cách mà loạt bài này đang tiếp cận.
Bản chất của việc “dạy thêm - học thêm” này là “tham nhũng” trong lĩnh vực giáo dục. Điều đó thể hiện ở chỗ: (1) Anh có trách nhiệm truyền đạt kiến thức (vốn quí mà xã hội giao phó cho anh) nhưng anh lợi dụng nó để chuyển hóa thành lợi ích vật chất cho mình; (2) Khi có những người không chấp nhận trả lợi ích vật chất cho anh để nhận được kiến thức (mà đúng lí ra họ phải được nhận với tư cách người học), anh gây khó khăn cho họ, thậm chí đẩy họ ra bên lề tiến trình dạy học, buộc họ phải chấp nhận trả lợi ích vật chất bằng mọi cách để nhận được đủ kiến thức cần thiết.
Tôi đã đọc qua (không dám dùng là “nghiên cứu”, mặc dù tôi đã đọc khá kĩ và khá nhiều lần) dự thảo qui định về dạy thêm, học thêm của Bộ Giáo dục và đào tạo và tôi nhận thấy cái cách mà Bộ cho phép dạy thêm tồn tại cũng đồng nghĩa với việc Bộ thừa nhận sự thất bại của mình ở ba vấn đề chính: (1) Bộ không thể lo cho đời sống của giáo viên trong hệ thống nhà trường do mình quản lí, nên đành phải chấp nhận việc một bộ phận giáo viên trong hệ thống nhà trường do mình quản lí phải “kiếm thêm thu nhập”, thậm chí có trường hợp là ngay trên hệ thống cơ sở vật chất do chính mình đầu tư và quản lí; (2) Bộ không thể tinh gọn nội dung dạy học để giáo viên trong hệ thống nhà trường do mình quản lí có thể chuyển tải nội dung dạy học chỉ trong giờ dạy chính khóa, nên đành phải chấp nhận việc giáo viên tiếp tục “dạy” thêm những nội dung mà đúng ra theo chương trình thì đã được dạy hết trong giờ chính khóa; (3) Bộ không thể quản lí được hoạt động dạy học của các giáo viên trong hệ thống nhà trường do mình quản lí, nhất là về nội dung và chất lượng của hoạt động dạy học, nên đành phải chấp nhận việc giáo viên được tiếp tục bổ sung nội dung, củng cố chất lượng dạy học bằng việc dạy thêm.
Một số người có thể nói một cách văn vẻ rằng “Tôi chỉ bán sức lao động của mình ngoài giờ thôi mà”, nhưng thật ra họ đang sử dụng thiên chức của mình để trục lợi. Điều này có thể đem so sánh với hình ảnh sau: Người mẹ sinh con ra, sau đó không cho nó bú và bảo “Nếu con không có tiền, thì mẹ đành chịu, không đủ sữa đâu con à!”; Người bố thì bảo: “Con đưa bố tiền đi, bố sẽ dạy con thành người, không thì bố phải kiếm tiền mà sống, con cứ cố thành người theo cách của con nhé!”. Hậu quả của hai hình ảnh này đều như nhau, với kết cục là hai lối rẽ mà bất cứ người nào làm nghề giáo đều biết: (1) Nhanh chóng tiếp cận với tri thức, được hỗ trợ đầy đủ để phát triển toàn diện = mất một số lợi ích vật chất đáng kể (có thể là đánh đổi bằng máu, nước mắt và sức khỏe của phụ huynh học sinh); (2) Tự mày mò, học hỏi bằng kinh nghiệm, thiếu phương pháp, thiếu định hướng, thiếu phương tiện, tài liệu, dụng cụ học tập. Lối rẽ thứ hai sẽ vẫn cho ra những con người xuất chúng (thậm chí nhiều người xuất chúng hơn con đường thứ nhất), nhưng bộ phận lớn người dân bị bần cùng hóa từ từ và lâu dài vì mất khả năng tiếp nhận tri thức, mục tiêu xây dựng nền kinh tế tri thức trở nên xa vời. Lối rẽ thứ nhất có thể cho ra nhiều con người được đào tạo tốt hơn, nhưng sẽ khiến cho việc học trở thành gánh nặng về kinh tế (và trong thực tế sẽ là bất công xã hội vì chỉ người giàu mới có cơ hội được đào tạo tốt), người học chỉ mong kiếm lại tiền thật nhanh chóng để bù đắp lợi ích vật chất mà mình đã bỏ ra để học tập, xã hội chỉ nhận được những con người lấy lợi ích vật chất làm thước đo, đất nước chỉ có những công dân thấy kiến thức là công cụ kiếm tiền chứ không hiểu được rằng tri thức là nội lực để phát triển. Hãy nhìn lại “vấn nạn” dạy thêm - học thêm để thấy rằng nó chỉ xảy ra ở đô thị mà thôi.
Ở nông thôn, vùng sâu, vùng xa, miền núi, hải đảo, người làm nghề giáo bỏ mọi công sức ra để dạy dỗ các thế hệ học sinh, thậm chỉ cả tiền, của để có phương tiện học tập, cái ăn cái mặc cho học sinh. Chỉ có ở đô thị, những nơi điều kiện kinh tế phát triển đi kèm với các nhu cầu vật chất (cả chính đáng và không chính đáng) tăng cao và sự bất hợp lí đến không tưởng giữa lương giáo viên và giá cả thị trường, “vấn nạn” này mới diễn biến phức tạp. Đó là bởi vì nếu không kiếm thu nhập từ dạy thêm, đồng lương của giáo viên chỉ cho phép họ “thở thoi thóp” trong cơn bão giá của đô thị như hiện nay. Bộ phận người làm nghề giáo không chịu “thoi thóp thở” mà còn muốn vươn lên làm giàu cho “bằng với người ta” thì chọn cách vứt bỏ cả lương tâm nghề nghiệp của mình, dấn thân vào sự nghiệp “bán sức lao động” theo cách diễn giải của họ.
Bên cạnh đó, “vấn nạn” dạy thêm – học thêm chủ yếu tập trung vào một số bộ môn nhất định. Những ai đã từng là phụ huynh học sinh đều biết rằng có những người làm nghề giáo bắt buộc phải kiếm sống bằng nghề tay trái, vì những môn “phụ” như vẽ kĩ thuật, nhạc, họa, thể dục, giáo dục công dân... thì có người làm nghề giáo nào “được” dạy thêm đâu! Chỉ đối với những môn học được xem là “chính”, là những môn học gắn với các kì thi chuyển cấp, tuyển sinh thì mới nảy sinh nhu cầu “học thêm”, và “dạy thêm” mới có đất tồn tại. Vậy giải pháp ở đây là gì? Ngăn cấm người làm nghề giáo dạy nhiều hơn xã hội qui định là trái qui luật, vì người lao động có quyền làm theo năng lực, họ được quyền (và lí tưởng hơn là có nghĩa vụ) làm việc hết năng lực của mình để cống hiến cho xã hội. Điều cần ngăn cấm ở đây là người làm nghề giáo lấy việc dạy thêm để trục lợi.
Theo tôi, chỉ có một cách, và cách này bao gồm hai bộ phận: (1) Làm cho người làm nghề giáo sống được với nghề và (2) Làm cho việc dạy thêm không tăng thêm thu nhập cho người làm nghề giáo. Nếu người làm nghề giáo sống được với nghề (chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ nghề nghiệp của mình là đủ sống – có nhà ở, có cơm ăn, có áo mặc, con cái được học hành, người phụ thuộc được chăm sóc, đời sống tinh thần được chăm lo, có điều kiện học tập, trau dồi kiến thức và kĩ năng để nâng cao trình độ và năng lực làm nghề) thì họ chẳng phải quan tâm gì đến việc cải thiện thu nhập, nhu cầu dạy thêm chỉ xuất hiện vì họ thấy cần phải cống hiến thêm cho xã hội để tương xứng với những chế độ đãi ngộ mà họ đã nhận được từ xã hội. Nếu việc dạy thêm không tăng thêm thu nhập cho người làm nghề giáo (dạy thêm không được thu phí) thì người làm nghề chỉ dạy thêm khi họ thấy việc dạy thêm làm cho nghề nghiệp của họ thăng tiến hay giúp họ cống hiến nhiều hơn cho xã hội, tương xứng hơn với chế độ đãi ngộ mà xã hội đã dành cho họ.
Nghề giáo là một nghề cao quí, xã hội hãy tạo điều kiện để những người làm nghề giáo tu dưỡng bản thân mình cho xứng đáng với sự cao quí ấy. Xã hội nào khiến cho Thầy Cô đau đáu với đồng lương, quay quắt với cuộc sống, thì xã hội ấy khó có thể tìm thấy cho mình đội ngũ Thầy Cô hết mình với sự nghiệp trồng người, đơn giản vì Thầy Cô cũng là con người, cũng phải tồn tại. Thực trạng “dạy thêm - học thêm” ở các đô thị Việt Nam trong thời gian qua chính là ví dụ sinh động cho điều ấy, và nếu Nhà nước không “chuyển mình” về chính sách để người làm nghề giáo “sống được” với nghề, thì xã hội sẽ thích nghi theo cách của nó, nơi “vật chất (đơn thuần) quyết định ý thức”!
Trịnh Toàn
07/04/2012 17:31:10
Nguyễn Quang Thịnh
07/04/2012 16:08:52
Hiện nay, chuyện dạy thêm - học thêm không còn lạ lẫm với giáo dục nước nhà. Có nhiều ý kiến xoay quanh vấn đề này với sự khen, chê khác nhau. Trên thực tế đã xuất hiện tình trạng dạy thêm đi trước chương trình chính khóa dẫn đến hiện tượng học sinh lười nhác khi học trên trường. Nhiều thầy cô chỉ chú trọng dạy thêm mà xao nhãng việc giảng dạy trên trường lớp. Ngoài ra, việc các em học sinh ồ ạt đua nhau đi học thêm, học tăng ca khiến việc học càng trở nên nặng nề. Nói như vậy không có nghĩa chúng ta phủ định những ích lợi mà dạy thêm – học thêm mang lại cho giáo viên và học sinh.
Theo tôi, cần nhìn nhận vấn đề này một cách toàn diện và có những biện pháp cần thiết để dạy thêm - học thêm đi đúng hướng. Có thể nói việc dạy thêm – học thêm xuất phát từ nhu cầu thực tế của học sinh. Hiện nay, chương trình quá tải khiến thời gian trên lớp không đủ để học sinh lĩnh hội đầy đủ kiến thức. Do đó các em cần học thêm để bổ sung, củng cố thêm kiến thức, rèn luyện kĩ năng. Ngoài ra, nhiều học sinh chọn việc học thêm nhằm nắm vững và nâng cao kiến thức chuẩn bị cho các kì thi quan trọng. Nhiều học sinh yếu, kém cũng chọn việc học thêm để có điều kiện được giáo viên kèm cặp, giúp các em tiến bộ hơn. Có thể nói, ngoài chương trình chính khóa trên trường thì việc dạy thêm đã bổ sung kiến thức cho học sinh.
Đối với giáo viên, dạy thêm cũng là một công việc để có thêm thu nhập, cải thiện cuộc sống khi lương giáo viên hiện đang ở mức thấp. Đây cũng là công việc giúp giáo viên nâng cao kĩ năng đồng thời có cơ hội gần gũi học sinh, giúp đỡ những em có học lực yếu, kém. Được biết, Bộ giáo dục và đào tạo đã ban hành nhiều quy chế về vấn đề này nhằm giải quyết tình trạng dạy thêm – học thêm tràn lan hiện nay. Thiết nghĩ, nếu được tổ chức đúng mục đích và quản lí chặt chẽ thì việc dạy thêm – học thêm sẽ đem lại những lợi ích thiết thực cho cả người dạy và người học. Trong đó, học sinh cần lựa chọn việc học thêm sao cho hợp lí nhất, thiết thực nhất và có đủ thời gian cho việc học chính khóa. Giáo viên cần phân định rõ ràng công việc giảng dạy trên lớp và việc dạy thêm.
Và quan trọng hơn, chương trình giáo dục cần được giảm tải, nhà trường cần tăng cường công tác bồi dưỡng, phụ đạo cho học sinh.
Lê Tùng
07/04/2012 12:18:20
Tôi hiện có con đang theo học ở một trường tiểu học khá tiếng tăm ở Hà Nội, bản thân tôi cũng như nhiều phụ huynh khác xác định mình là nạn nhân của tình trạng dạy thêm. Cô giáo cho các cháu đi học thêm ngồi gần bảng hơn, làm bài khó bởi cô giải thích thời gian trên lớp không đủ để học nên phải dạy thêm, thậm chí con tôi còn ngây thơ hỏi sao các bạn đi học thêm thường được cô xưng hô nhẹ nhàng là con - cô mà các bạn không đi học thêm thường xưng hô mày- tao.
Những chuyện này đúng là chỉ có ở giáo dục Việt Nam. Vừa muốn cho cháu không bị cô trù dập mà vẫn đảm bảo tuổi thơ có thời gian vui chơi và nghỉ ngơi nên tôi đóng tiền nhưng cho cháu nghỉ học.
susan
07/04/2012 08:26:38
Tôi nghĩ thực trạng dạy thêm hiện nay rất khó thay đổi bởi đôi bên đều có nhu cầu, bên phụ huynh thi không có thời gian dạy con học còn bên giáo viên ngoài đồng lương ít ỏi họ cũng cần có thu nhập thêm.
Theo tôi nên tổ chức dạy thêm nhưng ở ngay tại trường học của các em, thời gian học của các em sẽ tăng thêm, phụ huynh không sợ con đi chơi, giáo viên cũng có khoảng thu nhập thêm. Các em sẽ học 2 buổi , một buổi 4 tiết chứ không như 5 tiết sẽ làm các em mệt mỏi, không thích học sẽ không tiếp thu được bài giảng.
trần thị lệ hoa
07/04/2012 08:07:51
Tôi thấy nên tăng lương cao cho đội ngũ giáo viên và tuyệt đối cấm dạy thêm và học thêm vì các em học ở trường đã nhiều rồi.
Những tiết chuẩn mà các nhà khoa học, các nhà nghiên cứu đã tính toán với tuổi nào thì học bao nhiêu tiết trong một tuần, nay bao nhiêu thầy cô mở dạy thêm học thêm đủ thứ khiến các em giống như là cái máy học tập, nhiều khi áp lực học tập đè nặng lên các em quá mức, làm cho các em không có thời gian vui chơi, giải trí.
Đề nghị BGD và Chính phủ xem xét kỹ vấn đề dạy thêm học thêm tràn lan của nước ta hiện nay để có hướng điều chỉnh cho đúng
toan nguyen
07/04/2012 07:58:47
Dạy thêm là một tệ nạn - điều này theo tôi là sai thực tế. Vì nhu cầu học của chính bản thân mỗi người là khác nhau, có em muốn mình giỏi hơn nên tìm thầy cô để dạy kèm, Có em thì học yếu muốn đạt được thành tích tốt hơn nên cũng cần thầy cô dạy kèm để có sự tiến bộ như bạn bè trong lớp.
Chương trình dạy thì rất nhiều môn kể cả các khối học sinh học quá tải không thể nào cùng lúc học giỏi tất cả được. Nói theo quy luật tự nhiên thì nơi nào có cầu thì phải có cung đó là chuyện bình thường.
Theo tôi khuyến khích người học và người dạy để cùng phát triển là tốt hơn cấm chỗ này chỗ kia rồi đâu đó lại xảy ra "dạy chui" ...
Trịnh Công Đức
Trần Thị Hường @ 22:48 14/07/2012
Số lượt xem: 651


Cần làm tốt khâu kiểm tra, thi cử để không gây áp lực đối với học sinh!
Thêm nữa: Điều chỉnh và thiết kế lại cả phân phối chương trình môn học, mục tiêu bài dạy. Hệ thống bài tập cần thực tế hơn. Thiết bị dạy dạy học thực hành cần chính xác và tốt hơn ( Để học sinh nhìn thấy còn muốn thực hành, giáo viên nhìn thấy còn muốn dạy chứ như thiết bị của chúng ta hiện nay chất lượng quá kém khiến cho giáo viên và học sinh rất vất vả và mất thời gian trong khâu chuẩn bị, khi làm thực nghiệm kết quả thiếu chính xác dẫn đến sự công nhận tính chất đối phó, thiếu khoa học, ... gây nên sự thiếu tin tưởng ở học sinh, ...)
Trong link này có nhiều ý kiến nhận xét rất hay ( phần ý kiến của bạn đọc), hãy đọc tham khảo:
http://tuoitre.vn/Giao-duc/485887/Day-them-hoc-them---nhin-tu-hai-phia.html
Hàng tỷ đôla đổ vào học thêm ở châu Á
Các bậc cha mẹ ở châu Á đã chi ra hàng tỷ USD để cho con em mình học thêm và xu hướng này đang ngày một phổ biến, bất chấp những nghi ngờ về chất lượng dạy và học.
Theo báo cáo mới được công bố hôm 4/7 của Ngân hàng Phát triển châu Á, dạy thêm là một hình thức kinh doanh mở rộng không chỉ có mặt ở những nước giàu có mà cả tại một số nước có kinh tế lạc hậu hơn trong khu vực, bởi các bậc phu huynh luôn muốn con em mình có bước khởi đầu cuộc đời vững vàng nhất.
Gần 9 trong số 10 học sinh tiểu học Hàn Quốc hiện nay có gia sư riêng dạy kèm, trong khi tỷ lệ này ở bang Tây Bengal của Ấn Độ là 6 trên 10 em.
"Trên khắp châu Á, xu hướng dạy kèm đang ngày một lan rộng và phổ biến hơn", báo cáo viết và kêu gọi nhìn nhận lại hệ thống giáo dục để giảm thiểu tình trạng này.
Việc học thêm nhằm mục đích trợ giúp các học sinh tiếp thu chậm và góp phần giúp các em đạt thành tích học tập cao hơn. Với nhiều bậc cha mẹ châu Á, đây cũng là hình thức để con em họ sử dụng thời gian rỗi một cách hiệu quả.
Tuy nhiên, việc học thêm ngoài giờ học chính ở trường khiến nhiều thanh thiếu niên mất đi thời gian dành cho thể thao và các hoạt động ngoại khóa cần thiết để phát triển toàn diện về cả thể chất lẫn tinh thần. Điều này cũng dẫn đến những căng thẳng và đào sâu khoảng cách trong xã hội, bởi những gia đình khá giả có khả năng chi mạnh tay hơn để thuê được gia sư có trình độ tốt hơn.
Ước tính chi phí cho gia sư riêng ở Hàn Quốc tương đương 80% tổng chi của chính phủ cho giáo dục. Người Nhật Bản cũng chi 12 tỷ USD cho dạy thêm năm 2010, trong khi con số này tại Singapore là 680 triệu USD năm 2008.
Tại Hong Kong, nơi 85% học sinh cấp hai đều học thêm, các công ty luôn ra sức quảng cáo về dịch vụ gia sư "ngôi sao" của mình trên tivi, báo chí và cả xe buýt. "Dù chi phí ít thấp hơn ở những nền kinh tế khác nhưng Hong Kong vẫn đi đầu trong xu hướng chung", báo cáo cho biết.
Tuy nhiên, hiệu quả của việc dạy thêm, học thêm vẫn là vấn đề cần bàn tới. Hiệu quả được đánh giá không chỉ dựa trên mục tiêu và khả năng của học sinh mà còn của năng lực của gia sư. Tại nhiều nước, nhiều cá nhân có thể nghiễm nhiên gắn mác gia sư mà không qua đào tạo, khiến chất lượng của việc dạy thêm cũng trở nên mù mờ.
Nghiên cứu của ADB kêu gọi chính phủ các nước giám sát và quản lý kỹ lưỡng hơn ngành đặc biệt này, cũng như xem xét lại những hệ thống giáo dục ở châu Á. "Họ nên tự hỏi tại sao hình thức dạy kèm lại tồn tại ở vị trí hàng đầu như vậy, và phải làm gì để giảm thiểu nhu cầu và khao khát học thêm của các bậc phụ huynh", báo cáo viết.
Anh Ngọc (theo AFP)
http://vnexpress.net/gl/the-gioi/cuoc-song-do-day/2012/07/hang-ty-dola-do-vao-hoc-them-o-chau-a/
Học thêm, dạy thêm: Nhu cầu hay phong trào?
Thứ tư 11/07/2012 07:10
Ảnh minh họa
Học để đỡ bị cô ghét
Theo cô Nguyễn Thu Phương, giáo viên một trường tiểu học trên địa bàn quận Hoàn Kiếm thì không ít bậc cha mẹ coi học thêm là hình thức để con em họ sử dụng thời gian rỗi một cách hiệu quả. Cô Phương nói: “Mỗi gia đình có một mục tiêu riêng cho con em mình học thêm, có người mặc dù biết con nắm rất vững kiến thức nhưng họ vẫn cho học thêm vì các bạn trong lớp đều đi. Họ sợ nếu con mình không tham gia cô giáo sẽ ghét, trù úm. Có gia đình vì quá bận rộn nên không có thời gian chỉ bảo kiến thức cho con. Học thêm là cách giúp con họ lấp đầy kiến thức, thậm chí nhiều gia đình cho con đi học để cách ly chúng với những trò chơi ảnh hưởng xấu đến thói quen... Liệu bao nhiêu phần trăm trong số những học sinh này thu nhận được kiến thức từ việc học thêm thì chưa có ai trả lời được...”.
Một người bạn của tôi có con gái năm nay vào lớp 1, nhưng trước đó cả năm trời cô bé ngày nào cũng được mẹ đưa đón đến nhà cô giáo, đến trường để học thêm. Theo như giải thích của bạn tôi thì đây là trường dân lập chỉ dành cho những gia đình khá giả, học sinh muốn được học phải thi đầu vào. Và đương nhiên, để chạy “marathon” cho kỳ thi này, học sinh phải học thêm, học ôn. Khi tôi hỏi nếu không học thêm liệu con mình có thi đỗ, thì cô ấy trả lời: “Do 2 môn thi đầu vào là trắc nghiệm IQ (chỉ số thông minh) và môn tiếng Anh nên nếu không học thêm tại trường thì khó mà đỗ, bởi, đề bài thông thường là những bài tập mà học sinh đã được học trong thời gian học thêm tại đây...”. Hẳn nhiên, những bậc phụ huynh có nguyện vọng cho con theo học tại ngôi trường này, nếu cho con học thêm do nhà trường tổ chức thì tỉ lệ đỗ sẽ cao hơn.
Cha mẹ học thay con
Tuy nhiên, việc học thêm đôi khi cũng xuất phát từ chính nhu cầu của phụ huynh. Một giáo viên trường THCS trên địa bàn quận Long Biên cho biết: “Trong kỳ thi hết học kỳ 1 vừa qua của khối lớp 8, cả giáo viên và học sinh trường tôi đều bất ngờ vì đề thi quá khó. Chính điều này đã khiến phụ huynh có tâm lý hoang mang, và bằng mọi cách tìm “cửa” để bổ sung kiến thức cho con em mình”. Nhiều phụ huynh cho rằng học thêm giúp con em họ có nhiều thời gian để rèn luyện bài tập vì thời gian trên lớp không đủ để học sinh hiểu cặn kẽ kiến thức. Cô Nguyễn Thanh Ngọc, giáo viên một trường THPT trên địa bàn quận Đống Đa nhận xét: “Nếu giáo viên có tâm huyết, yêu nghề, thì họ sẽ không biến việc dạy thêm, học thêm thành công cụ để buộc học sinh phải theo học. Hiện mô hình lớp dạy thêm ngoài nhà trường rất đa dạng, tùy nhu cầu người học. Học thêm đã trở thành nhu cầu, và đương nhiên có cầu thì ắt có cung”.
Nhiều người dù đã đầu tư cho con học thêm, nhưng lại cho kết quả không cao. Chị Phương Thúy, ở phường Dịch Vọng Hậu, quận Cầu Giấy buồn bã: “Mặc dù đã tìm đủ mọi biện pháp, tìm gia sư giỏi, thầy giỏi cho cô con gái đã tốt nghiệp THPT năm 2011 học thêm, nhưng cháu vẫn không thể thi đỗ ĐH năm đó. Tôi vẫn chưa muốn cháu thi ĐH năm nay và vẫn đang hỏi nhiều nơi để tìm bằng được thầy giỏi cho cháu học thêm để tiếp tục thi ĐH năm sau. Không học thêm thì làm sao thi đỗ được...”.
Song, Nguyễn Hồng Ánh, cô sinh viên có điểm thi đầu vào khá cao Đại học KHXH&NV năm 2011 chia sẻ: “Em sinh ra và lớn lên ở một tỉnh lẻ, nhà nghèo, không có điều kiện để học thêm. Mọi kiến thức em đều lĩnh hội từ các thầy, cô giáo dạy trên lớp và học thêm ở các buổi bồi dưỡng học sinh giỏi do nhà trường tổ chức. Trong số các bạn sinh viên đạt điểm cao cùng em năm ngoái, em thấy có nhiều bạn không qua các “lò” luyện, không học thêm quá nhiều… Để có kết quả đó, em nghĩ rằng trước hết bản thân mình phải biết tự học hỏi và điều quan trọng là phải được những người thầy tâm huyết truyền đạt kiến thức”.
Việc dạy thêm, học thêm hiện nay đã biến tướng, không mang đúng nghĩa của nó. Càng học thêm, dường như học sinh càng mất đi sự sáng tạo. Ở các quốc gia phát triển không có hình thức học thêm, dạy thêm, song ở Việt Nam, đặc biệt ở các thành phố lớn như Hà Nội nhu cầu học thêm, dạy thêm vẫn không ngừng tăng xuất phát từ nhiều nguyên nhân...
(Còn nữa)
Ngọc Bảo
http://www.anninhthudo.vn/Xa-hoi/Hoc-them-day-them-Nhu-cau-hay-phong-trao/455065.antd
Quy định mới về dạy thêm, học thêm mới chỉ cấm được trên... văn bản
Chủ nhật 27/05/2012 07:27
Nhiều kẽ hở
Theo quy định mới về DTHT vừa được Bộ GD&ĐT công bố, việc tổ chức dạy thêm theo các lớp học chính khóa bị cấm, không dạy thêm đối với học sinh được học 2 buổi một ngày, học sinh tiểu học (trừ các trường hợp bồi dưỡng về nghệ thuật, thể dục thể thao, rèn luyện kỹ năng sống). Sau giờ lên lớp, giáo viên không được dạy thêm cho học sinh mình đang giảng dạy chính khóa (trừ khi có sự đồng ý của hiệu trưởng). Hiệu trưởng sau khi tiếp nhận đơn phải phân nhóm học sinh theo học lực, phân công giáo viên phụ trách môn học. Các lớp học thêm phải đảm bảo học lực của học sinh tương đương nhau.
Như vậy, chỉ cần có đơn tự nguyện xin học của phụ huynh là hoàn toàn có thể DTHT. Trên thực tế, thầy cô giáo tổ chức dạy thêm và có thông báo với phụ huynh, không phụ huynh nào không đăng ký tự nguyện học. Việc học thêm này thường được tổ chức ở nhà cô giáo, nhà học sinh hoặc thậm chí giáo viên hoặc phụ huynh thuê hẳn địa điểm vào những ngày nghỉ và buổi tối.
Điểm đáng lưu ý của quy định mới là giáo viên đang hưởng lương từ quỹ lương của đơn vị sự nghiệp công lập không được đứng ra DTHT nhưng có thể tham gia giảng dạy ở các trung tâm. Như vậy, thì giáo viên ngoài biên chế, hưu trí, thôi việc… mới có thể là người tổ chức DTHT. Có vẻ như quy định này sẽ mở ra một loại dịch vụ mới: Tổ chức lớp DTHT ngoài trường học cho HS tiểu học, THCS, tương tự các trung tâm luyện thi. Giáo viên biên chế có thể được dạy thêm tại những trung tâm này nhưng phải qua khâu… trung gian.
Chuyện thường ngày ở huyện
Tình trạng DTHT ở mọi cấp học đã trở thành chuyện thường ngày ở huyện từ nhiều năm nay. Thậm chí ngay cả đến học sinh mầm non cũng phải… học thêm. Biết bao văn bản được đưa ra nhưng rút cục vẫn đâu hoàn đấy.
Từ nhiều năm nay, người dân khu tập thể Nghĩa Tân, quận Cầu Giấy đã quá quen với việc cứ chiều thứ 7, chủ nhật, nhà một cô giáo xin được giấu tên lại tấp nập học sinh đến… học thêm. Cô dành hẳn một tầng 3 với diện tích 30 m2 để dạy thêm. Anh Nguyễn Mạnh Hà, phường Thành Công, Ba Đình, phụ huynh học sinh cho biết: Cứ cuối tuần, hai bố con lại phải lặn lội từ Thành Công xuống đây để học thêm. Mặc dù rất thương con học cả ngày ở trường, đến ngày nghỉ cũng không được nghỉ. Nhưng nếu không cho con học thêm do lớp cô dạy, điểm kiểm tra thường thấp vì đề tài nằm trong nội dung dạy thêm.
Cũng trong hoàn cảnh tương tự, cứ hết giờ học buổi chiều thứ 2, 4, 6, bé Hạnh, học sinh lớp 2 trường Tiểu học N.T, quận Cầu Giấy lại cặm cụi đến nhà cô học thêm đến tận 7 giờ tối. Chị Hương, mẹ bé Hạnh cho biết: Mình không muốn con bị phân biệt đối xử nên khi cô thông báo mở lớp dạy thêm tại nhà, mình đăng ký ngay. Tất cả mọi phụ huynh đều thế. Lớp chia làm 2 ca, một ca học ngày chẵn, một ca học ngày lẻ. Mỗi tháng học phí là 1 triệu đồng.
Một số trường tiểu học ở Hà Nội có khá nhiều kiểu dạy thêm khác nhau. Ngoài việc dạy thêm vào thứ 7, chủ nhật hàng tuần, giáo viên còn tổ chức dạy thêm ngay sau giờ tan học buổi chiều. Ngoài ra, có trường tiểu học còn dạy thêm dưới hình thức mở các câu lạc bộ, sử dụng cơ sở vật chất, đội ngũ giáo viên của trường để tổ chức dạy thêm. Nghe qua câu lạc bộ thì tưởng là hình thức trẻ thư giãn, vui chơi nhưng thực chất là dạy Toán, Tiếng Việt nâng cao. Những trường tiểu học học một buổi một ngày thì giáo viên thuê luôn nhà dân xung quanh trường để tổ chức dạy thêm một buổi nữa cho học sinh như trường L.N.H (Q. Hai Bà Trưng), B.V.Đ (Q.Đống Đa). Điều đáng nói là rất nhiều địa điểm mà giáo viên thuê để dạy thêm thường chật chội, thiếu ánh sáng và không khí.
Thậm chí học sinh mầm non, cấp học bé nhất cũng phải…quay quắt học thêm. Chị Nguyễn Thu Hà, xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm có con học lớp 5 tuổi nhưng mỗi tuần phải đưa con đi học thêm 3 buổi tại trường Tiểu học Cổ Nhuế để đọc thông tính thạo trước khi vào lớp 1. Ngày chủ nhật, cháu lại tiếp tục cắp sách đi học… tính nhẩm. Chị Hà cho biết, tất cả mọi người đều thế, mình thương con không cho đi học thêm, sau này con thua các bạn, còn khổ hơn.
Vì lo sợ điểm thấp, bị cô “trù” nên hầu hết phụ huynh đều phải làm đơn tự nguyện đăng ký xin cho con đi học thêm. Nhất là học sinh bậc THCS, kết quả 4 năm học là điểm xét tuyển rất quan trọng để tuyển sinh vào lớp 10. Vì thế học sinh hầu hết không thể không học thêm các lớp do cô giáo các bộ môn đó dạy.
Về phía giáo viên, có cầu ắt có cung. Cô Nguyễn Mai Hương, một giáo viên tiểu học cho biết: Nhu cầu HTDT là có thật. Nền giáo dục của ta còn nặng chuyện điểm số, thi cử, chương trình học quá nặng. Nếu không học thêm thì học sinh khó có thể nắm chắc cơ hội vào đại học. Vì vậy để con học giỏi ngay từ những cấp học đầu tiên, phụ huynh vô tình đã gây áp lực cho trẻ. Thêm vào đó, nếu không học thêm, học sinh bị điểm thấp, cô giáo lại bị khiển trách. Thực tế tại Hà Nội, giáo viên dạy các môn chính như Tiếng Việt, Toán cấp tiểu học có thu nhập từ việc dạy thêm gấp nhiều lần các cấp học lớn hơn.
“Sự tự nguyện buồn cười”
Thực tế những năm qua, ngành Giáo dục liên tục đưa ra các quy định quản lý việc HTDT nhưng thực tế chỉ “cấm” được trên văn bản, còn thực tế cuộc sống vẫn xảy ra. Bà Nguyễn Thị Như Hoa, Hiệu trưởng trường Tiểu học Cổ Nhuế B cũng cho biết: DTHT vẫn tồn tại. Bộ GD-ĐT phải có chế tài mạnh, tạo hành lang pháp lý giúp người lãnh đạo quản lý được việc HTDT. Thêm vào đó, khi đã đưa ra văn bản, phải có sự kiểm tra nghiêm túc. Một hiệu trưởng trường tiểu học quận Cầu Giấy cũng cho rằng: Trên thực tế chúng tôi không quản lý được, nói nhiều thì giáo viên ghét. Vì vậy dù là lãnh đạo nhà trường nhưng chúng tôi cũng thấy thật sự khó khăn trong việc quản lý.
Theo GS.Văn Như Cương - Hiệu trưởng Trường DL Lương Thế Vinh cho biết: “Trước hết cần phân biệt DTHT do nhu cầu và DTHT ép buộc. Nếu học sinh muốn nâng cao trình độ tiếng Anh ra trung tâm học. Nếu tôi mở lớp học thêm, những học sinh có nhu cầu đến đăng ký tham gia. Đây là những nhu cầu thực tế không thể cấm được. Tuy nhiên, nếu giáo viên ở trên lớp dạy qua loa, khó hiểu để mở lớp học thêm ở nhà; bài kiểm tra trên lớp thường nằm ở phần học thêm nhà cô thì việc này cần chấn chỉnh. Nếu hiệu trưởng quản lý chặt sẽ ngăn chặn được việc DTHT tràn lan”. Tuy nhiên, Giáo sư Văn Như Cương cũng cho rằng chuyện cô giáo phát đơn, hoặc yêu cầu phụ huynh viết đơn thể hiện sự tự nguyện là: “Sự tự nguyện rất buồn cười”.
Tại quy định mới về DTHT cũng nêu rõ ai có nguyện vọng dạy thêm phải có đơn đăng ký, trong đó cam kết hoàn thành tốt tất cả nhiệm vụ giảng dạy ở trường, thực hiện nghiêm các quy định DTHT. Còn phụ huynh muốn cho con học thêm các môn cho phép phải viết đơn xin học. Quy định này cũng có nghĩa là đã tạo một khe cửa cho việc DTHT và đồng nghĩa với việc cấm dạy thêm sẽ mất tác dụng bởi thực tế việc yêu cầu một cô giáo viết cam kết để được dạy thêm và một phụ huynh viết đơn để thể hiện sự tự nguyện con mình mong muốn được học thêm là… quá đơn giản.
Nhiều ý kiến cũng cho rằng, để hạn chế việc DTHT phải giảm tải chương trình. Bên cạnh đó, đồng lương giáo viên hiện nay vẫn được coi là quá thấp, khó đảm bảo cuộc sống. Vì vậy để tăng thu nhập, họ không còn cách nào khác phải mở lớp dạy thêm. Từ hàng nghìn lý do phía giáo viên, phụ huynh, ngành Giáo dục lại quản lý không chặt, khiến việc văn bản ra nhưng thực thi không hiệu quả mà việc cấm DTHT mới chỉ là cấm trên văn bản mà thôi.
Khánh Hòa
http://www.anninhthudo.vn/Giao-duc/Quy-dinh-moi-ve-day-them-hoc-them-moi-chi-cam-duoc-tren-van-ban/448975.antd
Điều quan trọng nhất để chống tiêu cực trong dạy thêm, học thêm
(Dân trí) -Vừa qua, đọc báo điện tử Dân trí, tôi thấy vấn đề dạy thêm, học thêm đang được mổ xẻ khá nhiều theo hướng phê phán các tiêu cực. Tôi cũng có vài ý kiến, nhằm làm rõ hơn vấn đề này và nhấn mạnh một cách đơn giản để khắc phục các tiêu cực đó.
>> TPHCM: Cấm dạy thêm với HS học 2 buổi/ngày
>> Chấm dứt dạy thêm bậc tiểu học
Dưới đây là ý kiến của một giáo viên THPT về việc dạy thêm, học thêm:
Năm học mới 2012 - 2013 vừa bắt đầu, nhiều vấn đề không mới nhưng vẫn đang là tâm điểm trao đổi của dư luận xã hội và các phương tiện thông tin đại chúng, trong đó có vấn đề dạy thêm, học thêm. Là một giáo viên (GV) trong ngành giáo dục, tôi cũng xin đóng góp vài ý kiến cá nhân nhằm làm rõ hơn vấn đề này và nhấn mạnh một cách đơn giản để khắc phục các tiêu cực trong dạy thêm, học thêm.
Trước hết, chúng ta cần có cái nhìn khách quan về vấn đề dạy thêm, học thêm.
Theo quan điểm của tôi, học thêm không phải là vấn đề xấu, đó là một nhu cầu. Chẳng hạn như bạn thức dậy lúc 4 giờ sáng để học thêm một nội dung nào đó, bạn cần bổ sung kiến thức một phần hay rộng ra là học thêm một kĩ năng, học thêm một nghề… Có cầu ắt có cung, vì thế dạy thêm, học thêm là khách quan. Qua tìm hiểu, tôi thấy ở các nước đều có cả, chỉ khác nhau về hình thức và cách làm mà thôi. Cấm đoán cứng nhắc hay nhìn nhận về nó một cách cực đoan đều không đúng.
Tuy nhiên, trong thực tế, việc tổ chức dạy thêm, học thêm hiện nay có nhiều tiêu cực, gây nhức nhối trong xã hội. Nhiều tổ chức, cá nhân lách quy định, hoạt động dạy, học thêm không hiệu quả, thiếu trách nhiệm. Nhiều thầy cô dùng hình thức này hay hình thức khác để ép học sinh (HS) học thêm, đối xử không công bằng với HS, cắt xén chương trình chính khóa, tiêu cực trong kiểm tra, thi cử và đánh giá… Hậu quả của cái mặt trái trên kia là rất tệ hại, nó làm hỏng cách học sáng tạo của HS, gây lãng phí thời gian, công sức và tiền của, làm xấu đi hình ảnh của ngành giáo dục. HS và phụ huynh là đối tượng trực tiếp và đầu tiên chịu thiệt thòi.
Bạn đọc chia sẻ ý kiến của mình về dạy thêm - học thêm, có thể gửi mail tới địa chỉ: dantri@dantri.com.vn">dantri@dantri.com.vn. Xin trân trọng cám ơn.
Bộ GD-ĐT đã có nhiều quy định về dạy thêm, học thêm và gần đây nhất là Thông tư số 17/2012/TT-BGDĐT song việc triển khai chưa đồng bộ, chưa thực chất nên hầu như không có chuyển biến gì. Thông tư có nhiều quy định song vẫn mang nặng tính hình thức, chưa có ràng buộc cụ thể. Theo cá nhân tôi, để tránh tiêu cực, cần làm nhiều việc, song việc đầu tiên và quan trọng nhất là: Cấm GV dạy thêm HS mà mình đang dạy chính khóa.
Ở đây, GV được hiểu là tất cả các GV dạy trong trường công lập hay ngoài công lập, dạy thêm được hiểu là dạy thêm ngoài nhà trường. Làm được việc này có thể khắc phục được hầu hết các mặt trái ở trên.
Vậy làm việc đó có khó không? Thực hiện như thế nào?
Xin thưa, quy định này thực hiện rất dễ, đơn giản, hiệu quả mà chẳng tốn kém gì.
Bộ GD-ĐT, các Sở GD-ĐT nhấn mạnh quan điểm này và gửi văn bản đến các trường yêu cầu các trường thực hiện nghiêm túc. Ở các trường, hiệu trưởng trực tiếp triển khai và chịu trách nhiệm. Các GV cần có cam kết bằng văn bản với trường và công khai cho HS, phụ huynh được biết. Nhà trường có thể kiểm tra định kì hoặc đột xuất thông qua hỏi ý kiến HS, phụ huynh trực tiếp, qua phiếu điều tra, thông qua Internet, qua đường dây nóng… Việc xác minh thông tin tôi nghĩ rất đơn giản và có kết quả ngay.
Khi GV làm sai quy định nêu trên, hiệu trưởng cần họp kiểm điểm, kỉ luật tùy mức độ và công khai thông tin, công khai xin lỗi phụ huynh, HS.
Trong trường hợp việc xử lí của hiệu trưởng chưa thoả đáng, phụ huynh, HS có thể đề nghị cấp cao hơn giải quyết.
Thưa các đồng chí hiệu trưởng, nếu các đồng chí vào cuộc một cách kiên quyết theo tinh thần như trên, tôi tin rằng đa số các tiêu cực trong dạy thêm, học thêm sẽ được xóa bỏ.
Trần Mạnh Tùng
Giáo viên Toán, Trường THPT Lương Thế Vinh, Hà Nội
Thành viên mới
"Bắt dạy thêm như bắt trộm":
Cần nhìn lại nguyên nhân dạy thêm
TTO - Bạn đọc tiếp tục gửi về Tuổi Trẻ Online ý kiến của mình đối với việc "bắt dạy thêm như bắt trộm" ở một số tỉnh thành.
>> Không nên thô bạo với nhà giáo
>> Bắt dạy thêm như bắt trộm
* Tôi là một giáo viên dạy toán THPT đã hơn 20 năm, đã chứng kiến bao lần thay sách và cải cách giáo dục. Bản thân tôi không hề muốn dạy thêm, chỉ muốn dạy hết những tiết dạy theo quy định. Nhưng do nhu cầu của xã hội, học sinh phải đi thi cao đẳng và đại học, phụ huynh muốn con mình tiếp thu kiến thức và luyện tập tốt để có thể đạt kết quả tốt trong các kỳ thi, tôi phải dạy thêm kiếm sống..
Với chương trình và cách thức ra đề thi như bây giờ, tôi thấy dạy thêm là một nhu cầu của xã hội không thể cưỡng lại. Tất nhiên trong quá trình dạy có xảy ra những tiêu cực mà theo tôi nghĩ bất kỳ ngành nào cũng có, trường hợp này phải xử lý những giáo viên vi phạm chứ không thể qui tội cho tất cả những thầy cô đang dạy thêm được. Họ cũng chỉ là những người dùng sức lực và tri thức của mình để kiếm sống.
Còn nếu muốn cấm thì Bộ GD-ĐT nên trình lên Chính phủ để có một quyết định và mọi người đều chấp hành. Các trung tâm bồi dưỡng văn hóa và luyện thi, các thầy cô đều phải ngừng dạy thêm, học sinh chỉ học ở trường mà thôi.
Tôi thấy việc đốt pháo trong các buổi tiệc, buổi lễ và Tết Nguyên đán chúng ta cấm được thì dạy thêm cũng vậy, nếu cấm thì hãy làm triệt để như thế, còn không hãy đưa ra một cách thức hoạt động cho thỏa đáng chứ đừng cấm kiểu nửa vời.
Lê Thị Mai Hà
* Tôi cũng rất không đồng tình với tình trạng giáo viên dạy thêm ép học sinh phải đi học, đây là một tiêu cực và làm mất hình ảnh của người giáo viên.
Tuy nhiên, không phải dạy thêm lúc nào cũng tiêu cực. Chính bản thân tôi ngày xưa, khi học chính khóa cảm thấy chưa đủ kiến thức để thi vào đại học, nhóm học sinh chúng tôi mới đến nhà thầy giáo nhờ thầy dạy toán phụ đạo thêm những kiến thức nâng cao để tự tin thi vào đại học. Kết quả là cả nhóm chúng tôi đều vào được những trường đại học mà mình mong muốn.
Qua đó, chúng ta cần suy nghĩ lại vấn đề dạy thêm và học thêm. Nên sẵn sàng cho giáo viên dạy thêm nếu có sự yêu cầu của học sinh hoặc phụ huynh học sinh, đừng xem giáo viên dạy thêm giống như là một tội phạm như thế.
Rất mong có cơ chế rõ ràng để các giáo viên có thêm cơ hội củng cố những lỗ hổng kiến thức cho học sinh.
Nguyễn Vũ Bằng
* Tôi là giáo viên, tôi rất tôn trọng nghề của mình và tôn trọng đồng nghiệp của mình. Tôi không đồng tình với chuyện xử lý thô bạo đối với cả hai đối tượng, thầy và trò, vì cả hai đối tượng này đều rất dễ bị tổn thương.
Tuy nhiên, cũng phải nhìn nhận lại là việc dạy thêm học thêm cũng đã bị biến tướng đến mức độ nào đó, nhà giáo (một số) cũng tỏ ra bất cần dư luận đến độ nào đó, thì chúng ta mới phải bàn về chuyện dạy thêm học thêm, các cơ quan chức năng mới ứng xử với hiện tượng dạy thêm, học thêm đến mức như thế này.
Nếu học thêm thực sự là nhu cầu của học sinh và phụ huynh, nhà trường nên:
1. Tập hợp các nhu cầu đó. Cho các em được chọn/đăng ký học giáo viên nào mà các em thích (nhất định không phải là giáo viên đang dạy các em chính khóa ở trường);
2. Tổ chức phân lịch dạy thêm/phụ đạo theo nguyện vọng tại trường. Nếu trường nào có đủ cơ sở vật chất thì dạy trong giờ. Ngược lại có thể tổ chức ngoài giờ;
3. Các giáo viên cũng có quyền đăng ký dạy thêm ở trường mình hoặc cho trường khác (tùy theo điều kiện);
4. Danh sách các giáo viên đăng ký/được mời dạy được niêm yết công khai để học sinh chọn.
Chúng ta đã có bao nhiêu quy định về chuyện học thêm dạy thêm. Mười mấy hai chục năm qua xã hội đã phải lên tiếng và lên tiếng ngày càng quyết liệt về chuyện dạy thêm học thêm.
Mà rồi chất lượng đào tạo chung vẫn không được nâng lên.
Mà rồi đâu mấy người tự trọng mà thôi không dạy thêm nữa.
Mà rồi dạy thêm học thêm vẫn tràn lan và ngày càng tỏ ra thách thức xã hội hơn.
Vậy có phải đã đến lúc thầy cô phải nghiêm túc xem lại chính mình?
Thầy cô không xem lại chính mình và không đủ tự trọng thì chẳng mong gì cho cả xã hội này nữa!
Cù Thị Thanh Huyền
* Việc dạy thêm và học thêm không phải là lỗi của thầy và trò mà nó xuất phát từ thực tế của một hệ thống giáo dục mang nặng tính lý thuyết.
Nếu việc dạy thêm không có hiệu quả, không bổ sung thêm kiến thức cần thiết để con em vượt qua được các kỳ thi thì liệu phụ huynh có cần thiết phải cho con em mình đi học thêm nữa hay không?
Nhà giáo là biểu tượng của một xã hội trí thức, chúng ta phải tôn trọng các giáo viên chứ không thể hành xử như vậy được.
V.Phước
* Hiện nay có hai dạng học thêm: dạng 1: gần như bắt buộc và dạng 2: tự giác.
Phân biệt hai dạng này khá dễ.
Dạng 1 thì chỉ có lớp dạy thêm khi có lớp trên trường, nghỉ hè thì chẳng có ai học;
Dạng 2 là nhu cầu của học sinh và phụ huynh, mang tính tự giác, "tầm sư học đạo"; vì thời gian trên lớp không đủ cho giáo viên dạy những kiến thức nâng cao. Hơn nữa trong một lớp học sinh có nhiều trình độ khác nhau, thời gian dạy kiến thức cơ bản cho các em trung bình hiểu thì đã là may, nên học sinh phải đi học thêm để bổ trợ kiến thức.
Theo tôi, để tránh học thêm dạy thêm thì Bộ GD-ĐT cần giảm tải chương trình trước để đảm bảo rằng trong giờ học trên lớp học sinh đã nắm chắc kiến thức cơ bản thì sẽ chẳng ai học thêm làm gì.
Còn việc đối xử với thầy cô như vậy là không đúng trong môi trường sư phạm.
Huỳnh Kim Thôi